Mục Hàn Xuyên được đưa tới chỗ ở của Tô Hàm trong cục tình báo tại Thanh Lăng. Tạm không bàn lời hắn nói có mấy phần thật, mấy phần giả, cẩn thận đối đãi vẫn hơn. Hắn không tin Quyến tộc dám xông vào đây gây chuyện.
“Dạo này ngươi cứ ở tạm đây trước, ta phải về bàn chuyện này với phụ thân và mẫu thân.”
“Ừm.”
Mục Hàn Xuyên cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi cho tử tế. Đến giữa trưa, tiểu trị liệu sẽ hết thời gian hồi chiêu mười hai canh giờ, hắn có thể tranh thủ hồi phục cho bản thân một phen. Còn đại trị liệu thì vẫn còn lâu, hắn cũng không dám tùy tiện dùng tới. Thứ đó phải để dành cho thời khắc then chốt, quan trọng hơn là còn tiêu hao thể phách. Ngày thường ai dám dùng bừa? Chẳng lẽ thể phách của ta là thứ không đáng tiền chắc...




